Tác giả: Michael McFaul
Hnb Trần, biên dịch
13-6-2026

Mùa xuân này, thế bế tắc trên chiến trường đã chuyển sang có lợi cho Ukraine, bổ sung cho những chiến thắng khác của Ukraine trong cuộc chiến.
Khi Vladimir Putin phát động cuộc xâm lược toàn diện Ukraine vào tháng 2 năm 2022, nhiều nhà quan sát tin rằng thời gian đang đứng về phía ông ta. Quy mô quân đội Nga, kết hợp với tổ hợp công nghiệp quân sự khổng lồ của Moscow, chắc chắn sẽ mang lại cho họ lợi thế trên chiến trường. Theo thời gian, lợi thế đó sẽ có tác động quyết định – hoặc ít nhất đó là điều nhiều người tin tưởng.
Việc tái đắc cử của Tổng thống Mỹ Donald Trump đã củng cố giả định này. Chính Trump đã nhiều lần tuyên bố rằng Ukraine “không còn quân bài nào”, ám chỉ đã đến lúc Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky phải đầu hàng.
Trong năm đầu tiên của nhiệm kỳ thứ hai, Trump đã cắt giảm viện trợ quân sự trực tiếp cho Ukraine xuống gần như bằng không (nhưng vẫn cho phép các công ty quân sự Mỹ kiếm lời bằng cách bán vũ khí cho các đồng minh NATO, những nước này sau đó chuyển giao vũ khí cho Ukraine).
Tệ hại hơn nữa, Trump sau đó đã cố gắng gây áp lực buộc Zelenskyy phải đầu hàng Putin, thúc giục ông từ bỏ các phần của Donbas vẫn do binh lính Ukraine kiểm soát. Mùa đông năm ngoái, quân đội Nga đã phát động một chiến dịch quy mô lớn chống lại cơ sở hạ tầng năng lượng của Ukraine trong một nỗ lực vô nhân đạo nhằm phá vỡ tinh thần của người Ukraine một lần và mãi mãi.
Nhưng mùa đông đã nhường chỗ cho mùa xuân, và Ukraine đã không khuất phục. Giờ đây, trong năm thứ 5 của cuộc xâm lược dã man của Putin, cái giả định rằng thời gian đang đứng về phía Nga dường như ngày càng trở nên không chính xác. Cuộc chiến càng kéo dài, thì thời gian càng có nhiều khả năng đứng về phía Ukraine.
Thua một số trận chiến nhưng thắng cả cuộc chiến
Trong bốn năm đầu của cuộc chiến, Ukraine đã giành được những thắng lợi lớn về mặt tấn công, đặc biệt là vào năm 2022, nhưng cũng đã thua nhiều trận chiến riêng lẻ giành giật các thành phố và làng mạc. Tuy nhiên, ngay cả khi mất quyền kiểm soát một số lãnh thổ kể từ cuộc xâm lược toàn diện của Nga năm 2022, người dân Ukraine đã ngăn cản tên xâm lược Putin đạt được bất kỳ mục tiêu chiến tranh cốt lõi nào của ông ta.
Thứ nhất, Putin đặt mục tiêu đánh đồng người Nga với người Ukraine, những người mà ông ta coi là “một dân tộc”. Theo quan điểm của ông ta, người Ukraine chỉ là người Nga nói giọng khác.
Về mục tiêu chiến tranh này, Putin đã thất bại thảm hại. Người dân Ukraine không chào đón quân đội xâm lược của ông ta như những người giải phóng. Theo Viện Xã hội học Quốc tế Kyiv (KIIS), chỉ có 0,3% số người được hỏi trong một cuộc thăm dò năm 2023 được thực hiện tại Ukraine (các vùng không bị chiếm đóng) cho biết họ muốn đất nước mình thống nhất với Nga.
Đồng thời, sự ủng hộ việc gia nhập các thể chế chính trị và an ninh phương Tây đã tăng lên. Một cuộc thăm dò năm 2026 của Diễn đàn An ninh Kyiv cho thấy, 83% số người được hỏi muốn Ukraine gia nhập Liên Minh châu Âu (EU), trong khi 73% ủng hộ việc nước này gia nhập NATO. Chỉ vài tháng trước khi Putin phát động cuộc xâm lược toàn diện Ukraine, các con số này lần lượt là 55% và 48%.
Có lẽ hơn bất kỳ sự kiện lịch sử nào khác, cuộc xâm lược toàn diện của Putin năm 2002 đã củng cố bản sắc dân tộc Ukraine.
Putin đã không đạt được mục tiêu chiến tranh thứ hai của mình — Thay đổi chế độ hay cái mà ông ta gọi một cách kỳ lạ là “phi phát xít hóa”. (Cần nhấn mạnh: Phát xít không cai trị Ukraine). Zelensky, đội bảo vệ của ông và tất cả các chiến binh Ukraine đã ngăn Putin lật đổ tổng thống và quốc hội được bầu cử dân chủ. Trong những ngày đầu của cuộc xâm lược toàn diện, Zelensky đã thoát khỏi nhiều vụ ám sát. Giấc mơ ban đầu của Putin về việc dựng lên một con rối thân Kremlin để cai trị Ukraine dường như ngày nay càng trở nên viển vông hơn bao giờ hết.
Người Ukraine không chỉ ngăn chặn kế hoạch của Putin nhằm giết Zelensky và dựng lên một con rối thân Kremlin, mà họ còn thành công trong việc thực hành dân chủ trong suốt thời gian Nga xâm lược. Các cuộc bầu cử mới chưa được tổ chức, nhưng việc hoãn chúng theo thiết quân luật đã được thực hiện phù hợp với các điều khoản của Hiến pháp Ukraine.
Hơn nữa, các phương tiện truyền thông độc lập, xã hội dân sự và các cơ quan chống tham nhũng của chính phủ tiếp tục buộc Zelensky, chính phủ của ông và quốc hội phải chịu trách nhiệm. Nếu không thì làm sao có thể giải thích được việc từ chức và bị cáo buộc tham nhũng đối với một số cố vấn thân cận nhất của Zelensky? Các phương tiện truyền thông độc lập phải đối mặt với những hạn chế cần được dỡ bỏ, nhưng dân chủ vẫn là hình thức chính phủ của Ukraine.
Giấc mơ thay đổi chế độ của Putin đã thất bại.
Thứ ba, sau hơn bốn năm chiến đấu, người dân Ukraine tiếp tục bác bỏ các mục tiêu chiến tranh bị sửa đổi, bị thu hẹp hơn của Putin là cướp chiếm (gọi văn vẻ là SÁP NHẬP) các lãnh thổ lớn của Ukraine.
Hãy nhớ rằng, khi phát động cuộc xâm lược toàn diện vào năm 2022, Putin đặt mục tiêu chinh phục toàn bộ Ukraine, điều động xe tăng và lực lượng đặc nhiệm đến Kyiv, chứ không phải Donetsk. Khi chiến dịch đó thất bại, ông ta đã điều chỉnh mục tiêu chiến tranh của mình một cách khiêm tốn hơn, tập trung vào việc sáp nhập [đúng hơn là ăn cướp – ND] các khu vực phía đông Ukraine mà Putin gọi là “Novorossiya”.
Để theo đuổi mục tiêu này, lực lượng Nga đã đã đạt được một số thắng lợi, nâng tổng tỷ lệ lãnh thổ bị chiếm đóng lên khoảng 20% kể từ năm 2014, khi Putin lần đầu tiên nắm quyền kiểm soát Crimea và một phần Donbas. Nhưng bước tiến của Nga đã dần chậm lại. Trong năm qua, binh lính Nga đã kiểm soát được khoảng 1.427 dặm vuông – chỉ chiếm 0,6% lãnh thổ Ukraine. Điều quan trọng cần lưu ý là, cuộc tấn công mùa xuân năm 2026 của Nga là một thảm họa hoàn toàn. Putin thậm chí còn chưa chinh phục được Donbas, lãnh thổ bao gồm hai khu vực – Donetsk và Luhansk – mà ông ta đã tìm cách cướp chiếm kể từ khi xâm lược Ukraine lần đầu tiên cách đây 12 năm.
Trong một sự thừa nhận gián tiếp về thất bại quân sự của mình, Putin thậm chí còn yêu cầu Trump gây áp lực lên Zelensky để ông ta giao nộp lãnh thổ này cho Nga. Yêu cầu đó, được cho là đã được Trump đồng ý trong cuộc gặp với Putin ở Alaska mùa hè năm ngoái, đã bị Zelensky bác bỏ.
Mùa xuân này, Ukraine đã đạt được những thắng lợi nhỏ lẻ và cục bộ dọc theo chiến tuyến. Oleksandr Syrskyi, tổng tư lệnh Lực lượng Vũ trang Ukraine, cho biết binh lính của ông đã giành lại được khoảng 600 km vuông đất trong năm 2026, trong đó có 100 km vuông chỉ riêng trong tháng 5.
DeepState, một dự án mã nguồn mở được chính phủ Ukraine tài trợ một phần, báo cáo rằng trong bốn tuần từ ngày 12 tháng 5 đến ngày 9 tháng 6, Nga đã mất ròng 1 dặm vuông lãnh thổ, so với 4 tuần trước đó, khi binh lính Nga giành được ròng 41 dặm vuông. Việc xác minh độc lập những tuyên bố như vậy rất khó khăn, do tình hình chiến tuyến hiện nay rất nguy hiểm. Và bù trừ cho một số thắng lợi của Ukraine là những tổn thất mới. Một trong những nơi đó là Kostyantynivka, một thành phố nằm trong “Vành đai Pháo đài” có ý nghĩa chiến lược, nơi Nga đã giành được những thắng lợi gần đây.
Tuy nhiên, trong báo cáo ngày 10 tháng 6, ISW đánh giá rằng mặc dù họ dự đoán Nga sẽ giành được thêm những thắng lợi cục bộ ở đó vào mùa hè này, nhưng “không chắc chắn sẽ giành được thắng lợi về mặt tác chiến đối với toàn bộ Vành đai Pháo đài”. Ít nhà phân tích tin rằng lợi thế vẫn nghiêng về phía Nga. Trên thực tế, các nhà phân tích độc lập, các blogger quân sự Nga và các nhà tuyên truyền của Điện Kremlin đều đồng ý rằng binh lính Ukraine đã giành được ưu thế trên chiến tuyến.
Thứ tư, Lực lượng Vũ trang Ukraine đang giành được ưu thế trên chiến tuyến nhờ một thắng lợi khác — việc thành lập và phát triển các công ty sản xuất máy bay không người lái (UAV) ngày càng tiên tiến. Hàng chục công ty sản xuất UAV của Ukraine hiện đang làm việc trực tiếp với các chỉ huy Ukraine để cung cấp UAV mới hàng tuần và đôi khi hàng ngày. Sau đó, các công ty này thu được kinh nghiệm thực chiến cho sản phẩm của họ và đổi mới, cập nhật và cải tiến cho phù hợp. Quy mô cũng đã mở rộng rất lớn: Vào năm 2026, các công ty sản xuất UAV của Ukraine dự kiến sẽ sản xuất 7 triệu máy bay không người lái.
Thế giới lần đầu tiên chứng kiến năng lực công nghệ quốc phòng mới của Ukraine vào năm 2022-2023, khi thiết bị không người lái biển Magura ở Biển Đen đã loại bỏ hiệu quả hải quân Nga khỏi cuộc chiến. Nhưng ở tiền tuyến, các nhà sản xuất máy bay không người lái của Ukraine cũng tiếp tục đổi mới để thâm nhập sâu hơn vào lãnh thổ do Nga chiếm đóng, khiến cho việc di chuyển trong vùng tiêu diệt ước tính từ 20-30 km trên tiền tuyến gần như là bất khả thi.
Năm nay, việc Ukraine triển khai các UAV tầm trung, đặc biệt là máy bay Hornet do Mỹ sản xuất, được tăng cường trí tuệ nhân tạo, đã làm tê liệt các tuyến đường tiếp tế của Nga, đặc biệt là dọc theo cái gọi là đường cao tốc Novorossiya, sâu vào các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng. Nga vẫn chưa triển khai được biện pháp đối phó với các hệ thống vũ khí mới này, khiến con đường nối các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng của Ukraine với Crimea gần như không thể sử dụng được.
Khi cuộc chiến tranh khủng khiếp này kết thúc, các công ty sản xuất máy bay không người lái của Ukraine sẽ nổi lên như những công ty hàng đầu, nếu không muốn nói là tốt nhất, trong ngành và cuối cùng trở thành một thành phần quan trọng của cơ sở công nghiệp quốc phòng châu Âu. Ví dụ, công ty máy bay không người lái UFORCE của Ukraine đã thu hút đủ vốn đầu tư từ phương Tây để trở thành một kỳ lân của Ukraine, được định giá 1,5 tỷ đô la. Những công ty khác sẽ tiếp bước.
Bên cạnh thành công của UAV trên tiền tuyến, Ukraine đã phát triển khả năng triển khai UAV và tên lửa tấn công sâu bên trong lãnh thổ Nga. Vào tháng 6 năm 2025, Ukraine đã phát động Chiến dịch Mạng nhện, nhắm mục tiêu vào hàng chục máy bay trong phi đội máy bay ném bom tầm xa của Nga. Máy bay không người lái của Ukraine, được tuồn vào và phóng bên trong Nga, đã tấn công hơn 40 máy bay khi chúng đang đậu tại các căn cứ không quân xa xôi như Đông Siberia và Vòng Bắc Cực.
Các công ty Ukraine cũng đã thiết kế và hiện đang triển khai các tên lửa tầm xa của riêng họ, trong đó ấn tượng nhất là tên lửa Flamingo FP-5, với tầm bắn hơn 1.000 km. Hiện nay, mỗi ngày đều có các mục tiêu quân sự sâu bên trong lãnh thổ Nga bị tấn công. Putin đã rất lo ngại về việc UAV của Ukraine tấn công Moscow trong lễ kỷ niệm chiến thắng của Liên Xô trước Đức Quốc xã ngày 9 tháng 5, đến mức ông đã kêu gọi một lệnh ngừng bắn tạm thời [và đã được Zelensky “cho phép” nên ông ta đã có thể tiến hành được một buổi duyệt binh không tiền khoáng hậu – ND].
Tại SPIEF, một phiên bản của Diễn đàn Kinh tế Thế giới Davos của Putin, lực lượng vũ trang Ukraine đã tấn công các cơ sở nhiên liệu trong khu vực, tạo nên những hình ảnh khói đen cuồn cuộn từ xa khi các đại biểu đến tham dự sự kiện.
Lễ kỷ niệm Quốc khánh Nga ngày 12 tháng 6 đã bị thu hẹp đáng kể vì lo ngại các cuộc tấn công của Ukraine có thể làm gián đoạn.
Theo thời gian, khả năng tấn công các mục tiêu sâu bên trong lãnh thổ Nga của Ukraine sẽ được mở rộng. Fire Point, công ty Ukraine sản xuất tên lửa Flamingo, dự kiến sẽ triển khai các tên lửa đạn đạo (FP7 và FP9) với tầm bắn xa hơn nữa vào mùa thu này.
Một dấu hiệu thứ năm cho thấy, Nga đang thua trong cuộc chiến này là số thương vong gây sốc kinh hoàng.
Theo Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), ước tính 1,2 triệu binh sĩ Nga đã thiệt mạng, bị thương hoặc mất tích; Tổng thư ký NATO Mark Rutte cho biết vào ngày 3 tháng 6, rằng hơn 30.000 binh sĩ Nga thiệt mạng mỗi tháng ở Ukraine. Ông nói: “Điều này có nghĩa là mất nhiều người hơn trong một tháng so với Liên Xô mất trong 10 năm ở Afghanistan vào thập niên 1980”.
Tất nhiên, binh lính Ukraine cũng đang chết với tỷ lệ bi thảm. Và rõ ràng, dân số đông hơn của Nga mang lại cho Putin lợi thế trong cuộc chiến tranh tiêu hao này. Đồng thời, theo ước tính của CSIS, cứ mỗi binh sĩ Ukraine thiệt mạng trên chiến trường, Nga lại mất ít nhất 2 người nữa. Phát biểu hồi tháng Tư, Tổng thống Phần Lan Alexander Stubb tuyên bố rằng, tỷ lệ này lên tới 1:5.
Putin không thể duy trì tỷ lệ tử vong đó mà không ban hành chế độ nghĩa vụ quân sự bắt buộc vốn rất không được lòng dân. Về khía cạnh này của cuộc chiến, thời gian không còn đứng về phía Putin nữa.
Một thước đo thứ sáu về lợi thế ngày càng tăng của Ukraine trong cuộc chiến này là việc Zelensky, chính phủ của ông và lực lượng vũ trang của ông đã xử lý tốt việc Trump bỏ rơi họ như thế nào.
Khi Trump tái đắc cử lần đầu tiên, nhiều người bạn của tôi ở Ukraine đã âm thầm vui mừng. Họ đã đặt nhiều hy vọng (và hóa ra là sai lầm lớn) rằng người được cho là “bậc thầy đàm phán” ở Nhà Trắng sẽ thương lượng để chấm dứt chiến tranh. Xét cho cùng, khi còn là ứng cử viên tổng thống, ông ta đã cam kết sẽ làm như vậy. Tôi cảm nhận được rằng nhiều người Ukraine sẵn sàng chấp nhận những hy sinh to lớn, bao gồm cả việc chấp thuận sự chiếm đóng của Nga đối với những vùng lãnh thổ rộng lớn của Ukraine, nếu Trump có thể tận dụng sự hy sinh đó để đạt được hòa bình.
Nhưng Trump thậm chí còn không thực sự cố gắng. Thay vào đó, Trump và các nhà đàm phán của ông đã từ bỏ những con át chủ bài tốt nhất của họ — chấm dứt viện trợ quân sự cho Ukraine và công khai phủ nhận tư cách thành viên NATO của Ukraine — mà không nhận được bất cứ điều gì đổi lại từ Putin. Đặc phái viên Steve Witkoff và doanh nhân Jared Kushner không phải là những người trung gian trung lập. Họ dường như tập trung hơn vào các thỏa thuận kinh tế trong tương lai cho người Mỹ ở Nga hơn là hòa bình ở Ukraine. (Witkoff đã đến thăm Moscow nhiều lần nhưng chưa bao giờ đến Kyiv. Khó có thể gọi đó là “ngoại giao con thoi”). Việc những nỗ lực của họ thất bại đã không làm nhiều người ở Kyiv thất vọng.
Điều đáng kinh ngạc là Zelensky và nhóm của ông đã sống sót sau bước ngoặt thân Putin ban đầu của Trump. Khi Trump từ chối phê duyệt bất kỳ khoản viện trợ quân sự và kinh tế mới nào cho Ukraine ngoài những gì Biden và Quốc hội Hoa Kỳ đã phê duyệt trước đó, nhiều người đã dự đoán thảm họa cho quân đội và nền kinh tế của Ukraine. Như nhà báo và nhà sử học Anne Applebaum đã nhớ lại một cách chính xác: “Khi chính quyền Trump ngừng gửi viện trợ quân sự và tài chính cho Kyiv vào năm 2025, một số người ở Washington đã kỳ vọng (và có lẽ muốn) chiến tranh kết thúc nhanh chóng”.
Điều đó đã không xảy ra, một phần nhờ sự hỗ trợ của châu Âu, và một phần nhờ những đổi mới quân sự của Ukraine. Bất chấp những lời công kích cá nhân từ Trump và phó tổng thống JD Vance trong cuộc họp tại Nhà Trắng vào tháng 2 năm 2025, Zelensky đã tránh được sự đổ vỡ hoàn toàn trong quan hệ giữa Kyiv và Washington, đồng thời từ bỏ những hy vọng hão huyền rằng Trump và băng nhóm của ông có thể giúp Ukraine kết thúc chiến tranh một cách danh dự.
Để duy trì sự cân bằng tinh tế này, cần phải ghi nhận công lao của Zelensky, các quan chức chính phủ Ukraine (kênh liên lạc giữa Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent và Thủ tướng Yulia Svyrydenko đặc biệt quan trọng), và các nhà ngoại giao, bao gồm cả đại sứ tài năng của Ukraine tại Washington, Olga Stefanyshyna, những người đã đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì mối quan hệ thân thiện giữa Mỹ và Ukraine trong hoàn cảnh đầy thách thức.
Thứ bảy, Ukraine đã giành được một chiến thắng khác ở châu Âu. Zelensky và nhóm của ông đã thành công trong việc duy trì và thậm chí mở rộng sự hỗ trợ của châu Âu, bất chấp những nỗ lực chia rẽ châu Âu của Putin.
Quan trọng nhất, các nền dân chủ châu Âu đã tiếp tục cung cấp hỗ trợ quân sự và kinh tế. Viện trợ cho Ukraine, vốn trở nên đặc biệt quan trọng sau khi Trump cắt viện trợ từ Hoa Kỳ. Việc thay đổi chính phủ ở Hungary là một thắng lợi khác cho Ukraine (và là một đòn giáng mạnh vào Putin), mở khóa 90 tỷ euro viện trợ đã bị Viktor Orban chặn lại và thúc đẩy hy vọng của Ukraine về việc một ngày nào đó sẽ được gia nhập liên minh châu Âu. Hơn nữa, ngoại giao Ukraine đã tạo điều kiện thuận lợi cho việc duy trì và mở rộng dần các lệnh trừng phạt của châu Âu đối với Nga trong những năm qua, cản trở khả năng tài trợ cho cuộc chiến chống lại Ukraine của Putin.
Cuối cùng, dù chỉ là những câu chuyện kể lại, tôi có thể báo cáo về một cảm giác lạc quan mới trong số những người Ukraine mà tôi tiếp xúc gần như hàng ngày.
Mùa đông năm ngoái rất khó khăn đối với những người bạn Ukraine của tôi, hầu hết sống ở Kyiv. Mùa đông sắp tới cũng sẽ khó khăn; họ biết điều đó. Nhưng mùa xuân này là thời điểm lạc quan nhất đối với các đồng nghiệp Ukraine của tôi kể từ mùa thu năm 2022. Họ cảm thấy rằng động lực đang đứng về phía họ. Họ hoàn toàn không thấy triển vọng nào cho thấy quân đội xâm lược của Putin có thể tiến lên.
Nhiều người ca ngợi Bộ trưởng Quốc phòng mới của họ, Mikhailo Fedorov, là người hoàn hảo cho công việc này vào thời điểm quan trọng này ở Ukraine: Trẻ tuổi, am hiểu công nghệ, thân cận với Zelensky, và tập trung vào các số liệu và dữ liệu.
Cảm giác lạc quan này trong số người Ukraine trái ngược hoàn toàn với điều ngược lại ở Nga, mà tôi đã viết trước đây ở đây.
Liệu kết thúc đã đến gần
Trừ khi có sự thay đổi mạnh mẽ nào đó làm thay đổi cục diện cuộc xung đột này, người dân Ukraine, các chiến binh và các nhà lãnh đạo của họ sẽ tiếp tục ngăn cản Tổng thống Putin đạt được các mục tiêu chiến tranh cốt lõi của ông ta. Putin sẽ không khuất phục được Ukraine; ông ta sẽ không áp đặt được việc thay đổi chế độ, và ông ta sẽ không phi quân sự hóa được một quốc gia hiện đang là tiên phong trong chiến tranh hiện đại. Ukraine sẽ sống sót qua cuộc chiến này với tư cách là một nền dân chủ độc lập thân châu Âu, với phần lớn lãnh thổ được cai trị từ Kyiv chứ không phải Moscow. Đó sẽ là một chiến thắng vĩ đại.
Tuy nhiên, thật đáng buồn, những đường nét cuối cùng của sự kết thúc cuộc chiến tranh tàn bạo và bi thảm này vẫn chưa được xác định.
Trên chiến trường, lợi thế của Ukraine vẫn chỉ là rất nhỏ. Ukraine ngày nay không có khả năng giải phóng các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng. Họ có thể sẽ không bao giờ phát triển được khả năng đó. Tình trạng thiếu hụt binh lính Ukraine ở tiền tuyến và tên lửa đánh chặn cho hệ thống phòng thủ tên lửa Patriot (PAC3) để bảo vệ các thành phố của Ukraine là có thật. (Tuy nhiên, sự thiếu hụt thứ hai này có thể sớm được giảm bớt nhờ việc sản xuất các tên lửa đánh chặn mới của Ukraine). Và những hy sinh của người Ukraine trong việc ngăn chặn cuộc xâm lược của Tổng thống Putin là rất lớn và không thể tiếp tục mãi mãi.
Đồng thời, vào mùa xuân này, thế trận trên chiến trường đã nghiêng hẳn về phía binh lính Ukraine và chống lại binh lính Nga. Khi chiến thắng rõ ràng là không thể đạt được – khi lý do chiến đấu ngày càng trở nên mơ hồ – những điều bất ngờ sẽ xảy ra trên chiến trường.
Putin nên nghiên cứu diễn biến trên mặt trận phía Đông trong Thế Chiến I năm 1917. Để tránh một thảm họa tương tự cho chế độ của mình, ông ta nên đàm phán một thỏa thuận ngừng bắn và tuyên bố chiến thắng ngay bây giờ, trước khi quá muộn.
Thời gian không còn đứng về phía ông ta nữa.
_____
Tác giả: Michael McFaul là cựu đại sứ Mỹ tại Nga giai đoạn 2012-2014.
Bài luận này là phần thứ hai trong loạt bài gồm hai phần. Để đọc phần một tại đây: Growing Cracks in Putin’s Dictatorship — Những vết nứt ngày càng lớn trong chế độ độc tài của Putin.
